Ký ức của tôi về chuyến du lịch bụi Campuchia là bức tranh với những màu sắc đối lập giữa: giàu và nghèo, kỳ quan thế giới và khu nhà ổ chuột, cung điện hoàng gia xa hoa và những gia đình vô gia cư lang thang xin tiền du khách trên phố. Gần một tháng đi dọc từ vùng biển phía Nam, đến trung tâm thủ đô Phnom Penh, qua tàn tích cố đô Chân Lạp gần Thom, đến với Angkor Wat – kỳ quan tôn giáo lớn nhất thế giới và cuối cùng là biên giới giáp Thái Lan. Tôi đã đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, đất nước mà tôi từng được nghe nhiều từ khi còn bé còn ẩn chứa sau đó là cả một thế giới khác, với rất nhiều kiến thức không có trong sách vở, báo đài, với những nỗi đau không ngôn từ nào có thể diễn tả được hết, chỉ cho tới khi đến và tự tay lật dở từng trang ký ức mới thấu hiểu hết được một phần tổn thương thể xác, tâm hồn mà hàng triệu người Khmer đã phải gánh chịu. Tôi đã vô tình chạm vào những ký ức huy hoàng nhất, cho tới tăm tối – đau thương – mất mát nhất của đất nước này. Và giờ đây, tôi xin được chia sẻ nó với bạn đọc qua series bài viết “Hồi ức Campuchia”, với những ghi chép vụn vặt của mình. Mở đầu là nhật ký hành trình du lịch bụi Phnom Penh 2 ngày 1 đêm.

Kỳ 1: Phnom Penh – Wat Phnom, cung điện Hoàng gia và center market

Ngày đầu tiên trong hành trình du lịch bụi Phnom Penh, tôi quyết định sẽ đi đến Wat Phnom đầu tiên để tìm hiểu về lịch sử hình thành thành phố, sau đó ghé cung điện Hoàng Gia để tận mắt chứng kiến ngôi “chùa Vàng, chùa Bạc” đã từng được nghe. Và đúng như dự đoán, tôi đã có một ngày với rất nhiều điều thú vị và có lúc phải ngỡ ngàng trước sự giàu có và xoa hoa của Hoàng gia Campuchia.

Buổi sáng bắt đầu với món bánh mì dài và tượng đài độc lập

Các điểm đến trong ngày đều gần nhau, nên tôi đã chọn di chuyển bằng xe đạp. Tôi khởi đầu ngày mới bằng việc tìm một món bán đồ Campuchia để ăn sáng và tập chào hỏi bằng tiếng Khmer mới học được từ internet. Tiếc cho tôi là ở Campuchia người dân ăn cơm tấm và hủ tiếu, phải mất nửa tiếng đạp quanh phố tôi mới mua được cho mình một chiếc bánh mì dài (gấp 2 lần bánh mì ở Việt Nam), rất hấp dẫn, giá 6000 Riel (khoảng 1,5$ dành cho 2 người) và không quên nói “Ô Kun Boong” (cảm ơn anh/chị) với người bán hàng. Chị nở một nụ cười rất tươi.

du lịch bụi phnom penh

Tượng đài độc lập nằm giữa thủ đô Phnom Penh

Mua xong, tôi lại gần công viên ngay sát tượng đài độc lập, vừa ăn vừa quan sát dòng người đi làm buổi sáng ở Phnom Penh. Cảnh tượng giao thông nhộn nhịp, có phần hơi lộn xộn giống ở Việt Nam, chỉ khác là ở Phnom Penh xe ô tô nhiều hơn xe máy. Tượng đài độc lập là biểu tượng của thành phố, và được xây dựng bằng kiến trúc đặc trưng chùa tháp Campuchia, hình tháp với 5 tầng mái, mỗi tầng đều có tượng đầu rắn thần Naga. Khi tôi ngồi đó có nhiều đoàn khách ghé qua chụp ảnh, đây là địa điểm mà bất cứ du khách nào khi đến Campuchia cũng “nhất định tới đây chụp một tấm”.

Wat Phnom, nơi hình thành tên gọi Phnom Penh

Rời tượng đài độc lập, thẳng hướng đại lộ Sihanoukville về hướng Bắc, tôi tìm đến Wat Phnom. Ngay từ xa ngọn tháp trắng nơi chôn cất tro cốt của vua Ponhea Yat (1405 – 1467) đã hiện ra trước mắt. Người Campuchia nói rằng, ngôi chùa là nơi bắt nguồn ra tên gọi của thành phố. Mọi người nhắc tới câu chuyện về một người phụ nữ giàu có tên Penh, rằng một ngày nọ, bà đang đi bộ bên bờ sông thấy có cây gỗ to từ đâu trôi dạt tới, bà cho người vớt lên, thấy bên trong có 5 pho tượng Phật, tin là điềm lành, bà huy động nhân dân chung tay đắp một ngọn đồi, xây chùa trên đó để thờ tự. Tôi tìm hiểu thì biết Wat nghĩa là chùa và Phnom nghĩa là ngọn đồi – Wat Phnom là ngôi chùa nằm trên ngọn đồi. Bên trong ngôi chùa có gian chính thờ tượng Phật Thích Ca, sau gian thờ là ngọn tháp trắng nơi đựng tro cốt nhà vua Ponhea Yat (người dời kinh đô về Phnom Penh), ngay sát đó là gian thờ tượng bán thân bà Penh, như để tỏ lòng thành kính. Hoạt động thú vị mà tôi thích nhất ở Wat Phnom là việc người dân Campuchia và cả khách du lịch tới gian thờ bà Penh, quỳ và nghe thầy cúng đọc phép, vừa đọc ông vừa dùng bó chân hương vẩy nước lên người như ban phép, những vị khách tới từ Pháp vui cười thích thú. Tôi đứng quan sát họ và nghĩ về cái tên Phnom Penh, Phnom tức là đồi, Penh là tên gọi của người phụ nữ ấy, vậy là rõ rồi!

du lịch bụi ở phnom penh

Cảnh thầy cúng đang làm phép ban phước cho khách du lịch ở Wat Phnom.

Center Market, khu trung tâm mua sắm sầm uất ở Phnom Penh

Rời Wat Phnom, tôi đến thăm Center Market, một trong những điểm đến mà bất cứ du khách nào cũng nên ghé. Khu chợ này được xây với kiến trúc rất đẹp, nổi bật nhất là gian giữa với mái vòm rộng, chính giữa đặt một chiếc đồng hồ, tôi thấy như mình đang đứng trong một nhà ga Châu Âu nào đó. Tôi thích hàng quán ở đây vì họ bán đủ thứ quà lưu niệm đậm dấu ấn Campuchia, tôi mua cho mình vài chiếc khăn rằn karma (loại khăn cổ truyền của người Khmer) và ngắm nghía những hàng đá quý, hàng đồ lưu niệm đủ màu sắc. Đồ ở Campuchia chất lượng rất tốt, chủ cửa hàng nhiều người nói tiếng Việt và tôi có thể tiêu tiền Việt Nam ở đây. Rời Center Market, tôi đạp đi cung điện Hoàng gia – Royal Palace.

Center Market, điểm đến của cả khách du lịch và tiểu thương ở Việt Nam

Royal Palace, cung điện Hoàng gia và ngôi chùa Vàng – chùa Bạc nổi tiếng

Sau khi hiểu hơn về nguồn gốc của thành phố, tôi ghé thăm cung điện Hoàng gia. Khi tôi đến đang là giờ nghỉ, tôi ngồi quảng trường ngắm nhìn đàn chim bồ câu mà Hoàng gia Campuchia nuôi, có tới hàng nghìn con, một cảnh tượng rất dễ thương. Tới 14h cửa mới mở để du khách tham quan. Royal Palace là một trong những điểm tham quan thu hút nhiều du khách nhất tại Phnom Penh. Một không gian rộng, với những gian nhà theo lối kiến trúc tháp mái điển hình của các đất nước theo Phật giáo tiểu thừa, mọi thứ đều rất chỉn chu, sang trọng, sạch sẽ. Gian điện chính là nơi đặt ngai vàng của nhà Vua đã được ngăn, không còn cho du khách tham quan. Qua khung cửa sổ nhỏ, mọi thứ bên trong đều rất lộng lẫy, xa hoa. Nhưng dường như tất cả công trình ở Royal Palace chỉ làm nền cho một nơi duy nhất – chùa Phật Ngọc (chùa Vàng, chùa Bạc theo cách gọi người Việt mình). Theo cùng đoàn du khách nước ngoài, tôi bước qua cánh cửa nhỏ nơi ngăn cách cung điện Hoàng gia và ngôi chùa. Khuôn viên không quá lớn, nhưng nổi bật với những tháp chôn cất tro cốt Hoàng thân, một ngôi chùa lớn và một ngôi đền Hindu nhỏ. Đây là nơi thờ cúng linh thiêng nhất của thành phố, nơi không có sư ở, chỉ dành riêng cho Vua và các thành viên trong Hoàng gia tu tập. Nơi này linh thiêng tới mức, khi Pol Pot và quân Khmer đỏ chiếm, tàn phá mọi công trình, nhưng riêng ngôi chùa và Hoàng cung mọi thứ đều còn nguyên vẹn. Nền ngôi chùa được lát bằng 5329 viên gạch làm từ bạc, mỗi viên nặng 1kg, khi tôi bước trên nền nhà còn nghe rõ tiếng lạch cạch không khớp nhau của những viên bạc. Cái cảm giác bước đi trên bạc làm tôi thấy thích thú, tính tò mò khiến tôi lén lật tấm thảm đỏ để nhìn rõ hơn, những viên gạch bằng bạc, không thể quên được. Đấy chưa phải thứ quý giá nhất, ngôi chùa này còn có bức tượng Phật bằng vàng nặng tới 90kg, trên thân có đính hơn 2086 viên kim cương. Và quý nhất là bức tượng Phật làm từ ngọc lục bảo (cả Châu Á chỉ có 4-5 bức), đặt ở vị trí cao nhất, người hướng dẫn viên nói rằng vào ban đêm bức tượng sẽ phát sáng và soi rọi khắp căn phòng này. Tôi thật sự mong muốn được một lần nhìn ngắm chúng. Ngoài ra, trong ngôi chùa còn có hàng nghìn bức tượng Phật nhỏ làm bằng vàng, bạc, đồng đen… Tôi ngỡ ngàng trước sự xa hoa, giàu có và không chỉ riêng tôi, cả những người bạn đến từ nước ngoài cũng có chung cảm giác ấy.

Quảng trường Hoàng gia nuôi hàng nghìn con chim bồ câu.

Quảng trường và khu phố Tây mới Sisowath Quay

Hai đứa trẻ lang thang đùa nghịch trên chiếc xe đạp của tôi.

Rời Royal Palace lúc trời dần tối, tôi ngồi ở quảng trường trước cung điện Hoàng gia ngắm nhìn lũ trẻ, du khách nô đùa cùng hàng nghìn chú chim bồ câu. Quảng trường “chim bồ câu” (do tôi tự đặt) là một trong những nơi tôi thích đến nhất ở thành phố này, Tôi nhận ra rằng chỉ cần ngồi đây mọi mệt mỏi dần tan. Tôi làm quen được với mấy “cậu nhóc” Campuchiavô gia cư, mấy cậu thích thú với chiếc xe đạp tôi đi. Chơi đùa cùng các cậu một lúc, tôi đi dọc theo con phố Sisowath Quay trở về hostel. Đói bụng tìm gì đấy ăn, ngay trước cửa hostel tôi vô tình gặp chị Vinh, chị là người dân tộc Khmer sống ở Trà Vinh, rời quê sang Campuchia làm ăn. Chị bán món bún bò vừa ngon, vừa rẻ, chỉ với 1$. Tôi và chị trò chuyện một lúc lâu về cuộc sống ở Campuchia, về con người, văn hóa nơi này và về cả chuyến đi của tôi nữa. Chị kể cho tôi nghe về bảo tàng diệt chủng Khmer Đỏ, nơi đội quân của Pol Pot đã bắt nhốt, tra tấn, ép cung hơn 20000 trí thức (những người có học) ở Phnom Penh, rồi sau đó đưa họ đi hành quyết ở một nơi cách đó 15km, người ta gọi đó là “Cánh đồng chết” – nơi tôi dành cả ngày mai để đến và tìm hiểu…

Xem phần 2: Hồi ức du lịch bụi Campuchia – Ngày thứ 2 ở Phnom Penh tại đây

Trần Việt Anh

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

Time limit is exhausted. Please reload CAPTCHA.